Video Playlist

News Update :

About

Blogroll

Blogger News

Yahoo Messenger News

Dono Ilmu News

Love again

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013 01:25

Một câu chuyện có thật, đã xảy ra, kết quả đã từng vui vẻ, nhưng kết quả chung cuộc thì lại khác…

Anh đã tự hỏi mình nhiều lần rồi, rằng tại sao anh lại như thế?

Anh sinh ra là một người con trai. Tức là anh sinh ra là để gặp một người con gái. Và số phận sắp đặt anh sinh là để gặp được người con gái là em – LA.

“Để em post truyện dùm anh nhé! ^^”

Em luôn cười như thế khi muốn giúp anh điều gì.

Thật lạ, tại sao người đi giúp đỡ người khác là em lại luôn là người phải mỉm cười?

Em là một cô gái lí tưởng, em à!

“Ừ, nhưng sẽ mệt cho em lắm đấy, ba mẹ em sẽ ko hài lòng đâu.”

Tôi đáp giọng uể oải nhưng vẫn cố giữ lại trong đó một chút sự quan tâm tới em.

Em chỉ cười.

Tôi nhìn phớt qua gương mặt em, như thể vừa bỏ quên một điều gì đó.

Em là một cô gái cá tính, một cô gái năng động.

Với người ta em luôn xốc nổi, với người ta em luôn chảnh chọe, cứng đầu, nhưng với tôi em lại luôn dịu dàng, nhẹ nhàng, ấm áp.

Nhưng tôi lại ko mấy quan tâm hay lấy là tự hào tới điều đó.

Tôi là một “nhà văn” nghiệp dư, tôi yêu thích những trang viết của mình và dành nhiều tâm huyết ý tưởng của mình cho chúng. Cũng bởi một phần nhờ những trang viết đó mà em hiểu tôi hơn, yêu tôi nhiều hơn và mới quyết định thổ lộ lòng mình với tôi sau bao nhiêu năm gọi nhau qua tiếng “bạn bè”.

Tôi ko còn nhớ tôi đã yêu em vì điều gì và lí dó vì đâu tôi đã nhận lời làm người yêu em.

Thời gian cũng đã thấm thoát hơn một năm kể từ khi chúng tôi chính thức là một đôi.

Người ta nói tôi và em là một cặp trời sinh, là trai tài gái sắc.

Nhưng tôi cũng ko mấy quan tâm và lấy làm tự hào với điều đó.

“Người ta thích truyện của anh lắm đó ^^”.

Em vẫn cười nheo mắt nhìn tôi như mọi khi .

Tôi chỉ cười mà ko nói gì.

“Người ta nói anh là con trai mà viết truyện hay lắm đó, nếu mọi người nhìn thấy anh họ sẽ ghen với em lắm nhỉ? ^^”

Em cười nhiều đến nỗi khiến tôi phát chán.

“Em cứ post truyện đi, đừng comment nhiều quá nhé, nhớ giữ đúng quy tắc của mình, mà nhớ phải cảm ơn cho những lời khen của đọc giả đó.”

“Em biết rồi.”

Giọng em có chút thay đổi, trầm xuống.

Tôi có rất nhiều người theo đuổi, và như một phép lịch sự tôi đều tỏ ra thân thiện với những trường hợp muốn tiếp cận tôi đó.

Trong mắt người khác tôi là một hình mẫu lí tưởng với sự khéo léo trong lối ăn nói, sự tử tế trong hành vi, sự thông minh về trí tuệ, một hình mẫu lí tưởng với một người yêu lí tưởng.

Chỉ có điều, một thứ trong tôi chưa từng khi nào tôi thấy nó hoàn thiện.

Đó là trái tim.

Ở bên cạnh em sao tôi luôn thấy thiếu đi điều gì đó, cảm giác rất gượng ép, mất đi sự tự nhiên.

Cảm xúc đó cứ mỗi lúc một kéo dài và biểu hiện rõ rệt dần.

Tôi biết em đã nhận ra được điều đó, nhưng em vẫn cố gượng níu giữ bằng ý chí của mình.

Và tôi thì cũng ko muốn chấm dứt điều gì cả.

Hôm nay em nói chia tay tôi.

“Mình chia tay đi anh! ^^”

Vẫn là cái nụ cười của mọi ngày.

Sao em lại nói ra câu nói đó với một nụ cười?

Tôi thấy khó hiểu.

Cảm giác chới với như chú chim non cố vẫy cánh bay nhưng lại chơi vơi trong ko gian sắp sửa rơi xuống mặt đất.

Một cú va chạm báo trước là sẽ rất đau nhức.

Tôi vẫn như ko tin vào tai mình, hỏi lại bằng một giọng bình tĩnh.

“Xin lỗi em, anh ko nghe thấy.”

Tôi đang cố cho em một cơ hội, em sẽ dựa vào lí do đó của tôi mà rút lại câu nói vừa nãy của mình.

“Mình chia tay đi, em ko còn muốn làm người yêu của anh nữa.”

Ko còn cái nụ cười nữa, và câu nói thì được nhấn mạnh và nói với giọng chắc nịch đến khó tin hơn nữa.

“Lí do?”

Tôi lạnh lùng hỏi, gương mặt đông cứng lại khi một làn gió cuối thu vừa thổi qua.

“Em thấy chán anh rồi!”

Nói rồi em bỏ đi rất nhanh.

Tôi ko níu em lại, ko nổi điên lên với cái lí do của em, ko cố làm em tổn thương bởi lòng tự trọng của tôi bị tổn thương.

Tôi đã để em rảo bước nhanh chóng rời đi như thế.
Em nói trên Forum rằng sẽ post hết truyện đang post dở trên Forum cho tôi, sau đó sẽ ko bao giờ làm như thế nữa.

Sau khi những câu chuyện của tôi hoàn thành cũng sẽ là lúc câu chuyện của tình của tôi chấm hết.

“Em sẽ post nốt truyện cho, sau đó chúng ta chia tay thực sự.”

Ngày trước mỗi lần hỏi ý kiến gì tôi, em luôn có một câu cuối là “được ko anh?” , “anh nhé!”… nhưng bây giờ, câu nói của em luôn là một câu khẳng định.

“Tùy em.”

Gương mặt lạnh lùng của tôi ko ngước nhìn em dù chỉ một lần.

Rồi tôi bỏ đi.

Tôi sẽ làm em đau khổ, sẽ để em cảm nhận được sự hối tiếc khi mở lời chia tay tôi với cái lí do chán tôi rồi.

Tôi sẽ hành hạ em, sẽ ko để em có cơ hội đến với bất kì ai ngoài tôi ra.

Bỏ tôi rồi em nghĩ sẽ còn cơ hội yêu lại một ai đó sao?

Em lầm rồi, thoát khỏi tôi cũng là lúc em phải đối mặt vớt một thử thách vô cùng lớn.

Chán tôi rồi sao? Ko đâu, dù có chán thì tôi cũng sẽ cố nhét bằng được hình ảnh của mình vào trái tim em, để em sẽ bị chết ngạt vì những hình ảnh thân quen khó quên đó.

Tôi sẽ bóp nghẹt trái tim em…bằng tình yêu của mình.

Tôi những tưởng sẽ có thể lờ em đi, những tưởng sẽ có thể coi em như một người xa lạ, những tưởng sẽ có thể căm ghét em cả cuộc đời này.

Nhưng tôi đã sai.

Tôi nhận ra nhiều điều khi nhìn em từ một khoảng cách rất xa.

Em có một lúm đồng tiền sẽ luôn lúng liếng mỗi khi em mỉm cười. Điều đó tôi đã bỏ quên mỗi lúc thấy em cười.
Khi ở rất gần em tôi đã ko thể nhận ra được điều đó, khoảng cách quá gần khiến tôi bị ngợp trong những cảm giác ko rõ ràng, làm nhận thức của tôi bị hạn hẹp đi.

Ở gần em tôi cũng đã ko nhận ra được một điều rất quan trọng, rằng trái tim tôi luôn luôn và lúc nào cũng bị loạn nhịp. Chính bởi cái đó khiến tôi cảm thấy khó thở và tôi đã cư xử một cách lạnh lùng.

Nhưng tôi ko phủ nhận mình mắc phải một sai lầm to lớn.

Tôi đã để em thấy tôi yêu truyện của tôi hơn, yêu đọc giả của tôi hơn là yêu em.

Có phải tôi đã quên mất em chính là câu chuyện tình đầu tiên của tôi, chính là đọc giả đầu tiên cho câu chuyện thật cũng như câu chuyện trên giấy của tôi.

Tại sao tôi ko nói gửi lời cảm ơn đến em – người đã ủng hộ tôi, bên cạnh tôi và yêu tôi? Tại sao tôi ko làm như thế?

Thay vì bóp nghẹt trái tim em, khiến em đau khổ, tôi lại đang dày vò ngược lại bản thân mình.

Trái tim tôi đã hoàn thiện rồi, và nó đang thức tỉnh điều gì đó ở trong.

Tôi đang cố làm gì thế này?

Có bao giờ tôi lại nỗ lực viết truyện thế này đâu?

“Nếu em đã muốn chấm dứt thì có lẽ là anh cũng nên để em sớm chấm dứt nó thì hơn.”

Và rồi tôi đã đưa cho em rất nhiều truyện.

Tôi muốn em sẽ post truyện cho tôi, post truyện cả đời.

Vậy là cả đời này em sẽ ko thể chấm dứt với tôi.

Tôi thật mặt dày!

“Sao anh lại có nhiều truyện như thế, sao mãi ko thấy anh nói gì mà giờ lại đưa em nhiều thế? Anh đang cố ý gì vậy?”

Em đã nói trên Forum như thế.

Có lẽ em đã chán tôi thật rồi, chưa bao giờ em hỏi tôi nhiều đến vậy? Cũng chưa bao giờ tỏ ý đang tra khảo tôi như thế. Em đã ko còn là LA mà tôi biết ngày nào.

Chỉ mới một tuần chia tay tôi, chỉ mới một tuần em quyết định thay đổi mình, em đã thực sự, hoàn toàn biến thành một con người khác.

Và cũng chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi mà dằng dặc đó thôi tôi cũng đã từ một người luôn ở thế chủ động biến thành kẻ mặt dày cố níu kéo người ta.

Sao con người ta lại dễ dàng bị đảo lộn vị trí như thế.

Lỗi là của ai nhỉ?

“Ý gì chẳng lẽ em ko hiểu?”

Đính kèm với đó là bản “Love again” của SM The Ballad mà em yêu thích.

Tôi đã đề tại khung chữ kí của mình dòng chữ mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể để như thế.

Nghe nó rồi em tha thứ cho anh nha em, anh…xin lỗi.

Tiếng ghita nhè nhẹ hòa trong bài hát. Tôi biết con gái thích sự dịu dàng, cũng thích một cách hối lỗi như thế. Nhưng thật lạ, tôi làm tất cả những điều mà tôi đã từng cho là ngớ ngẩn đó ko phải vì nghĩ em sẽ tha thứ cho tôi.

Tôi chỉ là muốn em biết được hiện tại tôi đang như thế nào.

Có lẽ ko ai hiểu được con gái nhiều hơn tôi, nhưng đó ko phải cái cớ cho việc tôi bày ra một màn cáo lỗi um sùm đó với em.

Động lực để tôi hành động như một tên ngớ ngẩn đó là xuất phát từ trái tim, từ cái điều mà con người ta gọi là tình yêu.

Vì tôi ko muốn mất em, ko muốn vụt mất một thứ thực sự rất quan trọng với tôi mà tôi đã ngốc nghếch ko nhận ra.

Tôi làm điều tôi muốn, vì thế tôi ko hề thấy nó mất mặt hay khó xử gì cả, tôi chỉ muốn em biết được rằng…tôi đã sai rồi!


Tôi đã ko thể phân tích cũng như phán đoán được tâm trạng và cảm xúc của em là gì khi nhìn thấy cái comment củ chuối của tôi. Tôi đã mất đi khả năng nhanh nhạy thường ngày của mình chỉ vì em.

Nhưng một điều mà tôi có thể chắc chắn là em đã cảm thấy hạnh phúc.

Em nhìn tôi và cười. Cái lúm đồng tiền hiện lên rõ nét trước mắt tôi, và cái cảm giác thổn thức phía bên trái lồng ngực rộ lên rạo rực khi tôi nhìn thấy em như thế.

Giờ thì tôi đã hiểu cái câu “em đã chán anh rồi” của em là như thế nào? Ko phải là em chán tôi, mà chính là em biết tôi đã chán ngấy con người em, và em muốn mình thay đổi để tôi nhìn thấy một con người mới trong em.

Em thật ngốc nghếch.

Và tôi cũng thật ngốc nghếch.

Em thật vô tình.

Còn tôi thì lại quá vô tâm.

Giờ tôi ko thấy chán ngán em nữa, ko chán ngán cái nụ cười lúc nào cũng thế của em, cũng ko chán ngán những câu nói ngọt ngào “được ko anh?” hay “anh nhé!” của em luôn.

Ngược lại, đó lại chính là những điểm chỉ có ở riêng em mà thôi, mất đi nó em vẫn là em nhưng tôi thì sẽ ko thể còn là tôi.

“Sao anh ko bỏ em?”

Em rất hiểu tôi, em biết lòng tự trọng của tôi lớn hơn bất kì ai, chịu cú shock là một lời chia tay từ người con gái mà tôi đã tỏ ra nhàm chán là quá sức chịu đựng với tôi và vì thế tôi sẽ phát điên mà từ bỏ tất cả.

Tôi cười nhẹ.

“Em có biết luật công bằng ko?”

Đôi mắt bé nhỏ long lanh của em hơi căng tròn khiến em càng trở nên đáng yêu hơn.

“Vì người bắt đầu là em nên người kết thúc phải là anh, đó mới là công bằng.”

Tôi vẫn là một người vô tâm như thế, vì tôi vẫn là tôi.

Nhưng tôi đã biết yêu em nhiều hơn, biết những điều là của mình thì phải giữ lấy.

Tôi đã hứa với bản thân rằng mình sẽ thay đổi, sẽ sống vì em nhiều hơn, và mỗi ngày tôi sẽ thay đổi từng chút một.

Bắt đầu sẽ là mỉm cười ít nhất một lần trong ngày với em.

Thực ra có một điều tôi chưa nói với em, lí do tôi ko bỏ em, lí do tôi gạt bỏ lòng tự tôn của mình đi để bám lấy em là…

“Nó là ở trái tim, em ạ!”
Nguồn:truyennganhay

"Yêu" 5 phút liệu có thai không?

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013 05:51

Em và anh ấy chỉ quan hệ trong vòng 5 phút, như vậy em có bị mang thai ngoài ý muốn?

Xin chào chuyên mục Chuyên phòng the!

Em có một số vấn đề thắc mắc mong được chuyên mục giải đáp giúp em!

Em và bạn trai đã có quan hệ với nhau nhưng em không biết đó có phải là quan hệ thực sự hay không. Bởi đây là lần đầu tiên của em nhưng em không bị chảy máu, em cũng không cảm thấy hứng thú mà chỉ cảm thấy đau khi bạn trai tiến vào. Bạn trai em cũng nói không có cảm giác gì và chưa “đi đến tận cùng”. Chuyện đó diễn ra trong thời gian rất ngắn, chưa được 5 phút.

Nhưng hôm qua lần đầu tiên anh ấy đưa vào hết khoảng 5 phút, em không cảm thấy đau, có 1 chút hưng phấn, anh ấy xuất tinh ngoài và đó là tuần thứ 2 sau kì kinh. Em băn khoăn không biết khả năng có thai cao không? Sau việc này em thấy rất lo lắng và sợ hãi. Nếu có thai ngoài ý muốn thì thật sự em không biết phải làm thế nào, chúng em còn trẻ và thiếu hiểu biết lại để tình cảm chi phối.... Mong chuyên mục sơm giải đáp giúp em. Em xin chân thành cám ơn chuyên mục! (Em gái)

Quan hệ tình dục không an toàn là vô cùng nguy hiểm (Ảnh minh họa)

Trả lời:

Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đái như sau:

Về nguyên tắc, khi quan hệ tình dục không bảo vệ, không an toàn thì nguy cơ có thai ngoài ý muốn sẽ xảy ra. Tùy vào từng trường hợp cùng với những điều kiện cụ thể của hai bên mà chuyện có thai đó có xảy ra hay không. Tình huống của em rất khó để khẳng định một cách chắc chắn về vấn đề mang thai hay không.

Em và bạn trai đã quan hệ tình dục thực sự. Khoảng thời gian 5 phút với việc “yêu” không bảo vệ là đủ để “làm nên chuyện”. Mặc dù bạn trai em xuất tinh ngoài nhưng đây không phải là một biện pháp an toàn. Trong quá trình quan hệ, nam giới khi hưng phấn thường tiết ra chất nhờn. Trong chất nhờn đó lại có chưa tinh trùng và điều đó hoàn toàn có thể gây nên chuyện thụ thai. Thời gian quan hệ của em lại là khoảng 2 tuần sau ngày kinh, khoảng thời gian đó không phải là thời gian an toàn để tránh thai.Vì thế nguy cơ có thai càng cao. Nhất là với những cặp đôi mới gần gũi nhau, việc quá hưng phấn, mất kiểm soát là chuyện rất dễ xảy ra.

Để biết chắc chắn em có thai hay không, tốt nhất em nên dùng que thử thai để đoán định tình hình và biết kết quả chính xác nhất. Hi vọng rằng em không phải đối diện với tình huống ngoài mong đợi. Em nên nhớ rằng chuyện quan hệ tình dục không bảo vệ như vậy là vô cùng nguy hiểm. Nó chẳng những khiến em có thể bị có thai ngoài ý muốn mà còn phải đối diện với những bệnh tình dục khác…Vì thế hãy biết bảo vệ chính mình và người mình yêu bằng cách quan hệ tình dục an toàn.

Chúc em mạnh khỏe và hạnh phúc!
Nguồn: www.eva.vn

Giải mã bí ẩn nghĩa địa cổ dưới đáy Hồ Tây

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013 07:22

Hồ Tây là một thắng cảnh đệ nhất của Thủ đô, nhưng ít ai biết rằng, dưới đáy Hồ Tây có rất nhiều nghĩa địa cổ. Nhưng tại sao, những ngôi mộ lại nằm ở giữa hồ? Chẳng lẽ, phong tục người dân ven hồ đem người chết ra giữa hồ chôn cho mát mẻ?

Tôi đã tìm gặp một người từng có cả cuộc đời lặn ngụp ở Hồ Tây để tìm lời giải đáp.

Nghĩa địa chìm dưới đáy hồ

Phải vất vả lắm, tôi mới tìm được ông Nguyễn Viết Bân, nguyên Giám đốc Trung tâm cá giống Nhật Tân, thuộc Công ty Đầu tư khai thác Hồ Tây. Từ ngày về hưu, ông thay số điện thoại, cắt hết mọi liên lạc và sống như một cư sĩ, trong một con ngõ sâu hun hút ở xã Mễ Trì (Từ Liêm, Hà Nội).

Khi gợi chuyện Hồ Tây, những kỷ niệm trong ông lại tràn về. Suốt 40 năm lặn ngụp ở Hồ Tây, ông thuộc nó như thuộc những đường chỉ trên bàn tay mình. Ông bắt đầu câu chuyện từ nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Bao nhiêu năm nay, các nhà khoa học không ngừng tranh luận và đưa ra các giả thuyết về nơi chôn bà chúa thơ Nôm cũng như đề xuất các biện pháp truy tìm mộ bà.

Tuy nhiên, theo ông Bân, việc này vô cùng khó, bởi nếu mộ nữ sĩ được đổ bằng bêtông, thì cũng nằm dưới đáy hồ, còn nếu mộ táng bình thường, thì xác thịt nữ sĩ đã tan vào hàng triệu mét khối nước Hồ Tây từ hàng trăm năm nay rồi.

Theo ông Bân, xưa kia Hồ Tây chỉ là một nhánh cụt của sông Hồng, không rộng tới 560 ha và chứa tới 8 triệu mét khối nước như hiện nay. Bên Hồ Tây có hàng chục làng mạc cổ, cánh đồng, ruộng vườn bám ở mép hồ và cũng có hàng chục cái nghĩa địa, để chôn cất những người trong làng, hoặc chôn người chết ở các làng phía trong bãi.

Trong sử sách cũng chép, thời Lê, khi đánh nhau với quân Chămpa, bắt được tù binh, đều tạo điều kiện cho họ lập kế sinh nhai bằng cách khai hoang vùng đất rậm rạp, heo hút quanh Hồ Tây. Người Chămpa sinh sống lâu ngày, lập lên những ngôi làng đặc thù quanh Hồ Tây suốt hàng trăm năm trời. Sống ven hồ, chết cũng ở ven hồ, nên theo ông Bân, dưới đáy Hồ Tây, có thể vẫn còn hàng ngàn ngôi mộ. Tuy nhiên, thời gian đã quá lâu, lớp bùn đất bồi lấp, dìm những nghĩa địa này xuống rất sâu rồi.

Theo ông Bân, cùng với nghĩa địa của người Chămpa, còn hàng chục nghĩa địa khác của người Việt hình thành trên những dải đất hoang ven hồ. Chỉ cần lặn xuống đáy Hồ Tây, khu vực làng Hồ, Võng Thị, Trích Sài thuộc phường Bưởi, có thể phát hiện cả một góc hồ là một nghĩa địa khổng lồ, rộng hàng chục ha. Toàn bộ đáy Hồ Tây ở khu vực phường Bưởi, là một nghĩa địa. Những nghĩa địa hình thành từ hàng ngàn năm trước, đã bị những đợt sóng kiên trì của Hồ Tây đánh tan và nhấn chìm xuống đáy bùn.

Theo khảo sát của ông Bân, thẳng khu vực làng Xuân La cũng từng có một nghĩa địa rộng chừng 3 ha, bị sóng Hồ Tây nhấn chìm. Giờ đứng ở đoạn Xuân La nhìn ra, chỉ thấy biển nước mênh mông, với những đợt sóng lớn đang ngoạm dần vào đường Lạc Long Quân. Cảnh Hồ Tây ở khu vực Phủ Tây Hồ rất đẹp, song ít ai biết rằng, dưới mặt nước xanh biêng biếc ấy, cách bờ vài trăm mét cũng có một nghĩa địa rộng mênh mông với dày đặc các ngôi mộ nhấp nhô. Rất nhiều xuồng máy của các doanh nghiệp quản lý, khai thác Hồ Tây bị gãy chân vịt mỗi khi chạy qua khu vực này vì va vào mộ.

Ông Bân từng là người trực tiếp chứng kiến nghĩa địa cuối cùng bị sóng Hồ Tây nhấn chìm xuống đáy, đó là nghĩa địa của làng Nghi Tàm. Hồi những năm 60-70 của thế kỷ trước, khi quân Mỹ bắn phá Hà Nội, ông Bân cùng các chiến sĩ bộ đội đưa pháo cao xạ ra hòn đảo nằm giữa Hồ Tây, gần làng Nghi Tàm, cách bờ chừng 200 mét để ngắm bắn máy bay địch. Hòn đảo thực tế là một gò đất trong nghĩa địa cổ.

Khi đó, xung quanh hòn đảo ken dày những ngôi mộ nằm xâm xấp mặt nước đang bị sóng đánh chìm dần. Những con sóng bạc đầu của Hồ Tây trong những ngày gió lớn cứ nối đuôi nhau xô vào đảo, đánh tan cả cái đảo ấy. Giờ đứng bên làng Nghi Tàm nhìn ra, không còn thấy bóng dáng hòn đảo xưa đâu nữa.

Nghĩa địa cổ mênh mông của làng Nghi Tàm đã nằm sâu dưới đáy hồ. Mùa nước cạn, lội xuống khu nghĩa địa này sâu đến ngực, còn mùa nước lớn, ngập quá đầu. Những con tàu lớn kéo nhà nổi Hồ Tây vẫn chạy qua lại trên khu nghĩa địa này mà không hề hấn gì.

Săn của ở nghĩa địa

Những nấm mộ hiếm hoi ở Hồ Tây
Những nấm mộ hiếm hoi ở Hồ Tây
Năm 1966, cơ quan của kỹ sư Nguyễn Viết Bân (Trung tâm cá giống Nhật Tân, thuộc Công ty Đầu tư khai thác Hồ Tây) đóng ở làng Yên Phụ. Làm việc ở đây, rồi lấy vợ người trong làng, nên không chuyện gì ở Hồ Tây và làng Yên Phụ mà ông không biết.

Những đợt sóng kiên trì của Hồ Tây kéo dài hàng trăm năm đã đánh tan hàng chục nghĩa địa cổ, làm bật nắp quan tài, phơi xương cốt trắng hếu, lăn lốc dưới đáy hồ. Chính vì thế, những năm 70 đến 80 của thế kỷ trước, làng Yên Phụ nổi lên phong trào mò gỗ quý tại những nghĩa địa dưới lòng Hồ Tây.

Hầu hết những thanh niên trẻ khỏe, lặn giỏi ở Yên Phụ đều tham gia mò gỗ. Ngày ngày họ lặn ngụp, mò mẫm dưới hồ, hễ phát hiện có ván thiên làm bằng gỗ quý chìa lên khỏi mặt bùn là họ tiến hành đào bới lấy gỗ. Họ dùng những chiếc thuốn sắt chọc sâu xuống lớp bùn đất để truy tìm gỗ và những vật quý nằm sâu dưới bùn.

Ngày trước, rừng còn nhiều, nên khi người giàu chết được chôn trong những chiếc quan tài gỗ vàng tâm, đinh hương, thậm chí pơmu dày cộp, nặng trịch. Những loại gỗ quý này nằm trong lòng đất vài trăm năm không mối mọt, ngâm dưới bùn, nước hàng thế kỷ vẫn rắn chắc. Dân ở các làng ven hồ phá tung những ngôi mộ, lấy những tấm áo quan bán lại cho các xưởng mộc chế tác ra đủ các loại đồ dùng như giường, tủ, bàn ghế, cánh cửa...

Ngoài việc người dân ven Hồ Tây lặn mò quan tài đóng bằng gỗ tốt, thu lượm tiểu sành kè bờ chắn sóng giữ đất, thì một thời có cả đội ngũ chuyên lặn mò đồ cổ trong những nghĩa địa dưới đáy Hồ Tây. Theo lời đồn, nhiều người còn bới được cả hũ vàng trong những chiếc quan tài.

Những chiếc vòng vàng, vòng bạc, khuyên tai vàng thì kiếm được rất nhiều. Tuy nhiên, thứ nhiều nhất là chum, lọ, bát đĩa, bình gốm toàn là những đồ cổ có tuổi vài trăm năm. Xưa kia, người giàu chết thường được chia của chôn theo. Sóng Hồ Tây đánh bật mộ, những món đồ cổ này cũng lăn lóc đầy dưới đáy hồ.

Giới săn đồ cổ không những mò mẫm, tìm kiếm, mà họ còn bới cả những ngôi mộ chìm dưới lòng đất lên để lấy đồ cổ. Nhiều ngôi mộ đổ kiên cố bằng hợp chất vôi-cát-mật, bên trong có xác ướp, chôn sâu dưới đáy bùn, cũng bị đám săn đồ cổ đào bật lên. Thậm chí, họ dùng cả mìn để đánh bật nắp. Trong những ngôi mộ hợp chất này thường có một số đồ cổ giá trị hoặc vàng bạc, tiền cổ.

Ông Nguyễn Văn Tiến (hiện quản lý thuyền vịt ở hồ Trúc Bạch) kể rằng, ông là người có thâm niên 20 năm kéo cá thuê ở Hồ Tây, từng lượm được rất nhiều đồ cổ đem bán. Phần lớn những món đồ ông lượm được là do dính vào lưới vét. Trong số những món đồ ông kiếm được, có một cái hũ rất đẹp. Lòng chiếc hũ tráng men xanh, mặt ngoài có nhiều hình thù cổ quái.


Trong các khu nghĩa địa, cá trê và tôm là hai loài trú ẩn nhiều nhất

Ông Tiến kiếm được chiếc hũ đó trong một hoàn cảnh khá đặc biệt. Đợt đó, khi kéo lưới vào sát khu vực nghĩa địa cạnh làng Võng Thị thì lưới bị mắc vào nắp chiếc quan tài khiến mọi người không thể kéo được. Ông cùng đám thợ đang tìm cách gỡ lưới thì chiếc quan tài bật nắp. Trong chiếc quan tài có một số đồ cổ bằng sành, sứ, trong đó có chiếc hũ là đẹp nhất. Vì thấy chiếc hũ đẹp quá nên ông Tiến không bán, mà đem cọ rửa sạch sẽ rồi cất vào trong tủ.

Một hôm, không kiếm đâu ra bình muối dưa, vợ ông Tiến đã bê chiếc hũ cổ ra dùng tạm. Điều lạ là dưa muối cả chục ngày không thấy lên men chua, lá dưa vẫn tươi nguyên như ngày mới đổ vào. Sợ quá, ông Tiến đổ dưa muối đi, rửa sạch chiếc hũ rồi cất vào trong tủ. Thế nhưng, vài ngày sau, bọn trộm phá khóa nhà và khóa tủ rồi lấy mất chiếc hũ. Cũng thật kỳ lạ, bọn trộm không lấy gì khác ngoài chiếc hũ ông lượm được dưới đáy hồ Tây. Đến bây giờ ông Tiến vẫn tiếc hùi hụi.

Nhà Hà Nội học Nguyễn Vinh Phúc là người am hiểu rất sâu sắc về Hà Nội. Năm 2008, ông viết tác phẩm Địa chí Tây Hồ. Tuy nhiên, ông Phúc cũng thừa nhận không nắm được thông tin gì về những nghĩa địa dưới đáy Hồ Tây. Có lẽ, những khu nghĩa địa cổ này, cùng với việc chìm nghỉm dưới đáy Hồ Tây từ hàng trăm, hàng chục năm nay, nó cũng đã biến mất trong tâm trí người Hà Nội.

PGS Nguyễn Lân Cường chia sẻ: "Trước kia Hồ Tây rất rộng, có nhiều nhánh khác nhau, thậm chí, nó còn ăn sát vào Hoàng thành Thăng Long. Nhiều cuộc khai quật Hoàng thành Thăng Long đã tìm thấy cả bờ sông ở gần thành, có cả biểu hiện của giao thông thủy. Hàng ngàn năm nay, Hồ Tây lúc lở, khi bồi, nên chuyện các nghĩa địa cổ bị chìm dưới đáy Hồ Tây do hiện tượng xói lở là hoàn toàn bình thường và có thể xảy ra, chỉ có điều, tôi cũng như các nhà khoa học, khảo cổ, đều chưa nghiên cứu về chuyện này". Tuy nhiên, với những gì mà người thực địa dưới lòng hồ Tây kể lại, hoàn toàn có thể khẳng định đã có một khu nghĩa địa lớn đã từng bị nước chôn vùi.
theo tinmoi.vn

Không gì là mãi mãi

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013 18:02

Em cứ nghĩ với mọi người em mới là người hay thay đổi, còn những người đã có thể ở cạnh em bao lâu nay thì sẽ luôn ổn định như vậy. Vì chỉ khi họ bình lặng kiên nhẫn bên một đứa không ổn định như em thì những mối quan hệ mới có thể lâu bền.

Nhưng không ngờ cuộc sống không gì là không thay đổi, tình cảm cũng không ngoại lệ. Khi ai đó đã có thể bình thản với bất cứ chuyện gì đến từ em thì em biết mọi thứ đã khác rồi. Chỉ có em là vẫn cố chấp tin vào những điều tưởng chừng là bất biến. Chỉ có em vẫn luôn huyễn hoặc mình. "... Đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc. Cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt...". Em đã sống những tháng ngày như thế. Em dại khờ tin tình yêu có thể làm cho con người ta mạnh mẽ. Nhưng sự thật thì như bao nhiêu lần ai đó đã nói "đó chỉ là suy nghĩ của em". Vậy thật ra suy nghĩ của ai đó ra sao? Em nào có biết. Em chỉ biết hôm nay em đã hiểu được câu nói: "Hãy cảm ơn ai đó đã rời bỏ bạn, để bạn biết trong cuộc đời này không có gì là mãi mãi.", em cứ cho là dù có chuyện gì thì thì người quyết định sẽ là em, người thay đổi cũng sẽ là em. Nhưng, em sai rồi. Giờ đây người thay đổi không phải là em mà là ai đó. Trong chuyện tình cảm giữa hai người, chỉ cần một người thay đổi, người còn lại chắc chắn sẽ tổn thương. Cũng giống như chơi trò kéo dây, chỉ cần một bên buông, bên còn lại sẽ đau. Dù ai đó vẫn nói không có gì thay đổi nhưng cái cách ai đó đối với em thời gian qua cùng những chuyện em đã trải qua đủ cho em thấy tất cả đã khác đi rất nhiều.

Cảm giác là thứ mà người ta vẫn dùng để tự an ủi mình nhằm cứu vãn chút hy vọng còn sót lại. Thực chất chỉ do ta quá mù quáng để cảm giác đánh lừa rồi cứ cố tìm cho ra hạnh phúc khi trong tim toàn là đổ vỡ. Ai đó chắc cũng vì lòng ích kỷ nên cố gắng giữ lại một người vẫn tốt hơn xua đuổi một người. Hoặc chỉ vì chút lòng thương hại mà dùng lời lẽ dễ nghe hơn để không quá phũ phàng với những yêu thương mình có. Biển người thì mênh mông còn lòng người thì sâu hơn cả biển. Em có tài giỏi gì mà mong giữ trọn vẹn một người bên cạnh yêu thương mình mãi mãi.

Cố chấp mãi, cuối cùng chỉ tổn thương còn tồn tại. Làm mọi thứ cũng chỉ mình thấy đau. Em chẳng thể giữ được gì khi ai đó đã buông tay. Có những thứ ta để nó đi là để nó lại trở về bên ta. Nhưng cũng có những thứ khi ta buông tay là sẽ mất đi mãi mãi. Ai đó đã không muốn giữ thì em cũng nên buông xuống để được nhẹ nhàng mà bước đi khỏi ai đó vĩnh viễn. Nhận ra mình chỉ "Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn". Em đã mất một khoảng thời gian khá dài để nhận ra và chấp nhận rằng em và ai đó chưa từng hợp nhau. Sự thật có làm ta đau lòng đến đâu thì vẫn phải chấp nhận đó là sự thật. Người ta nói thời gian sẽ trả lời cho ta những gì ta muốn biết. Em mong sao - thời gian - nếu có thể hãy xóa nhòa luôn phần kí ức có ai đó tồn tại để trả lại em những tháng ngày trong veo...
Nguồn: yume

Tình yêu

17:57

Tình yêu là một khái niệm đa nghĩa trong cách diễn đạt và cách hiểu của mọi người, nhưng theo nghĩa chung nhất, tình yêu là trạng thái tình cảm của chủ thể này đối với một chủ thể khác ở mức cao hơn sự thích thú và phải nảy sinh ý muốn được gắn kết với chủ thể đó ở một khía cạnh hay mức độ nhất định. Tình yêu được cho là loại cảm xúc mạnh mẽ nhất, đẹp đẽ nhất nhưng cũng khó nắm bắt, định nghĩa nhất, ngay cả khi đem ra so sánh với các loại cảm xúc khác.

Chủ thể của tình yêu, ngoại trừ một số trường hợp được nhân cách hóa, còn lại đều là con người. Còn chủ thể tác động của tình yêu thì rất đa dạng, có thể là bất kỳ thứ gì, từ đơn giản đến phức tạp, từ nhỏ bé đến vĩ đại, từ hữu hình đến vô hình,...
Tình yêu nam nữ
Tình yêu giữa hai giới tính nam và nữ (hoặc giữa những người cùng giới) được định nghĩa là "Hệ quả của sự kết hợp giữa bản năng và trí tuệ của con người"

Định nghĩa trên hình thành từ khái niệm "bản năng con người" và "trí tuệ con người". Theo triết học: tình yêu là một loại tình cảm giữa người và người, hướng con người đến Chân, Thiện, Mỹ.

Bản năng con người được nhìn nhận trong đây là những hành động suy nghĩ sẵn có từ trong tự nhiên trong đó có việc giao cấu để duy trì nòi giống (giữa hai giống đực và cái), việc tụ tập số đông - kết hợp nhiều cá thể để đạt mục đích sinh tồn, v.v...

Trong xã hội loài người phát triển, với bộ óc thông minh, hay trong đây gọi là "trí tuệ" cho phép con người không chỉ dừng lại ở việc kết hợp cá thể hay giao cấu đơn thuần như ở động vật mà còn hình thành vô số những biểu hiện quan tâm, chăm sóc, bảo vệ,... lẫn nhau.

Từ hai yếu tố trên, tình yêu trở thành điều tất yếu trong xã hội và hơn nữa, sự kết hợp của trí tuệ làm cho những biểu thái của tình yêu đa dạng thậm chí kỳ lạ, khiến nhiều người cảm thấy rất khó để có thể có một cơ sở chắc chắn khi nói về tình yêu giới tính.

So sánh giữa sự kết hợp giới ở động vật, từ những loài có trí não kém phát triển như bò sát, chim,... cho đến thú đặc biệt là khỉ, vượn,... và con người phong kiến, con người hiện đại, đặc biệt là thế hệ những người phát triển trước thế giới cả trăm năm như Hoa Kỳ, Anh,... sẽ tìm thấy những điểm lý thú và vô cùng logic trong tình yêu giới tính
Khái niệm Tình yêu nam nữ

Cảm xúc về Tâm hồn, tạo ra Tình bạn; Cảm xúc về Tri thức, tạo ra lòng Kính trọng; Cảm xúc về Thể xác, tạo ra lòng Ham muốn. Cả ba cái này cộng lại là Tình yêu.

Tình yêu = Tình bạn + Kính trọng + Ham muốn

vẫn còn thiếu thứ gì đó...

Tình yêu thiên nhiên


Tình yêu thiên nhiên tức là phải biết yêu trọng quý mến và giữ gìn thiên nhiên, cảnh vật,... biết làm thế nào để giữ môi trường thật trong sạch không bị ô nhiễm.
Tình yêu quê hương, đất nước

Tình yêu đồng loại

Tình yêu công việc
Tình yêu công việc thường được gọi là đam mê với công việc là một cảm xúc, ham muốn, đến mức như không gì cưỡng lại được và không gì có thể thay thế. Trong tiếng Việt, đam mê khi được gọi theo ý xấu sẽ là ham mê, để chỉ các ham muốn thiếu lành mạnh, thí dụ như ham mê rượu chè, cờ bạc. Đối với các bạn trẻ mới lớn, tình yêu có thể xem là một đam mê quen thuộc nhất và mạnh mẽ nhất, khi mạnh mẽ thái quá thì được gọi là si mê. Đam mê là cảm nhận, kinh nghiệm của từng cá nhân một, không ai hoàn toàn giống ai.
Nguồn: wikipedia

Tôi là mối tình đầu của em, vậy em đã trao thân cho ai?

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013 23:12

Tôi viết ra những điều này trong một tâm trạng vô cùng ấm ức, khó chịu. Nói cho cùng, tôi không phải là một thằng đàn ông ích kỷ, nhưng tôi rất ghét sự dối trá.

Tình cờ quen em trong một buổi tiệc nhỏ của người bạn cũ, tôi nhanh chóng bị đôi mắt sáng và nụ cười duyên của em hút hồn. Không hẳn em đẹp, nhưng từ em luôn toát ra một điều gì đó thánh thiện và chân thành. Em khác xa với những cô gái chân dài chỉ biết õng ẹo, nũng nịu với đủ loại chiêu trò. Em chân chất, thẳng thắn và có phần dí dỏm, thông minh. Tôi cảm mến em ngay từ lần gặp đầu, và tìm cách liên lạc, làm quen liền sau đó.

Em và tôi quen biết nhau rất tự nhiên, không hề gượng ép, cũng không toan tính. Cởi mở, chân thành rồi dần thân thiết, chúng tôi nhanh chóng chuyển từ tình bạn sang tình yêu. Càng yêu em, tôi càng đinh ninh rằng mình đã tìm được một người phụ nữ hoàn hảo nhất trên đời. Sau những cuộc tình khi vắn khi dài, khi đã không còn đau khổ với những chiếc bóng từng bước vào và bước ra khỏi đời tôi một cách vội vã, vì những lý do khác nhau, tôi tin rằng em là phần thưởng dễ thương nhất đời mà ông trời ban tặng cho tôi.
Em và tôi quen biết nhau rất tự nhiên, không hề gượng ép, cũng không toan tính.  (ảnh minh họa)
Em và tôi quen biết nhau rất tự nhiên, không hề gượng ép, cũng không toan tính. 
(ảnh minh họa)
Em luôn thể hiện em là một cô gái đoan trang, nết na và đức hạnh. Nhà trọ của em 10 giờ đêm đã đóng cửa, em luôn luôn về trước giờ giới nghiêm đó. Bên nhau, chúng tôi có những cái nắm tay, những nụ hôn và cảm giác rạo rực, ham muốn được kề cận, trao cho nhau trọn vẹn, nhưng em luôn giữ mình ở những giới hạn nhất định. Em còn nói, xưa giờ có nhiều người thích em, yêu em, nhưng em chưa nhận lời yêu ai, tôi chính là mối tình đầu của em. Tất cả những điều đó càng làm cho tôi yêu em hơn bao giờ hết. Trong tôi, em như một viên ngọc quý giữa cuộc sống xô bồ, phức tạp ngày nay.

Tôi là một thằng đàn ông nhiều trải nghiệm, nên tôi không quá khắt khe trong chuyện quan hệ nam nữ. Tôi cũng không quá quan trọng chuyện trinh tiết của một người con gái, vì tôi cho rằng khi yêu đàn ông hay phụ nữ đều có quyền dâng hiến nhau trọn vẹn. Càng hiểu được điều đó, tôi càng trân trọng em hơn. Tôi luôn tự hào về em, yêu thương em hết mực, và dằn nén cảm xúc yêu thương để chờ đợi. Và tôi cưới em.

Đêm tân hôn, tôi háo hức đến mức khó diễn tả khi mình sắp có được điều bấy lâu nay chờ đợi, nhưng sau đó là nỗi bàng hoàng đến tột cùng khi phát hiện em không còn trinh nữa. Nếu không quá kỳ vọng thì sẽ không quá chờ đợi. Và cũng sẽ không hụt hẫng như thế. Tôi gục mặt vào gối giả vờ ngủ, bối rối không biết mình phải làm gì tiếp theo. Em nói, tôi là mối tình đầu của em mà. Vậy thì em đã trao thân cho ai?
Em nói, tôi là mối tình đầu của em mà. Vậy thì em đã trao thân cho ai? (Ảnh minh họa)
Em nói, tôi là mối tình đầu của em mà. Vậy thì em đã trao thân cho ai? (Ảnh minh họa)
Em đã ôm lấy tôi và nói lời xin lỗi. Em khóc. Em nói vì em sợ mất tôi nên phải nói như vậy. Em nói, vì em đã trót đóng vai một người phụ nữ đức hạnh trong mắt tôi nên em phải nói dối để cho vai được tròn. Em mong tôi tha thứ.

Không hiểu sao tôi chợt thấy cái vẻ tội nghiệp của em không còn đáng thương nữa. Em đến với tôi trong một vai diễn thôi sao? Hiện tại, em có đang diễn không? Những thứ tôi từng trân trọng và tự hào về em bỗng dưng tan biến. Thà ngay từ đầu em nói thẳng với tôi là em đã trao thân cho người khác, hoặc em chỉ cần im lặng không nói gì, thì bây giờ tôi không có cảm giác đau khổ và hụt hẫng như thế này.

Tôi đã không thể tin tưởng vợ được nữa. Niềm tin ấy bị đánh cắp không phải ở cái màng trinh mỏng manh kia, mà ở chính sự dối trá em dành cho tôi. Đàn ông ghét nhất là bị lừa dối.
Theo: Theo Khampha.vn

Sau này có gia đình, vẫn sẽ yêu nhau anh nhé!

22:59

Khi nghe em nói câu ấy, tôi biết, mình đã gây cho em một nỗi đau quá lớn, đã khiến em tổn thương quá nhiều.

Em thật lòng yêu tôi say đắm, thật lòng muốn được ở bên tôi. Thế nhưng, tôi lại chẳng thể đáp lại tình cảm của em.

Cuộc tình 8 năm ở quê khiến tôi cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm. Yêu nhau từ hồi còn là học sinh, đi học đại học, rồi cao học, ra trường đi làm, mối tình của tôi và người con gái ở quê đã tròn 8 năm. Tôi hứa hẹn khi công việc tốt, có chút vốn liếng, tôi sẽ về quê cưới cô ấy. Người con gái ấy cũng kiên trì chờ đợi tôi, bám lấy công việc ở quê để nuôi gia đình.

Nhưng khi ra nơi đất khách quê người, tôi lại gặp người con gái khác. Đó là một cô gái dễ mến, một người mong manh, yếu đuối lúc nào cũng cần người khác che chở. Tôi thích điều đó ở em và hơn hết, em yêu tôi thật lòng. Tôi muốn được bên em, được chăm sóc em nhưng tôi lại sợ, tình cảm lớn dần và tôi không thể nào giữ được bản thân mình, sẽ khiến em khổ tâm.
Thật khổ cho em. Tôi đã lợi dụng tình yêu của em, biến em thành con người như thế này. (ảnh minh họa)

Tôi chính là một gã đàn ông ích kỉ. Đúng là ra ngoài, gặp nhiều người khác nhau, có nhiều người có cá tính riêng mới thấy cảm tình và thêm yêu thương họ. Tôi cũng dặn lòng mình không được đi quá xa nhưng em cứ chủ động gần tôi, nói yêu tôi, vậy nên tôi thật không kìm được lòng. 

Và tôi đã yêu em. Chúng tôi bên nhau thắm thiết từ đó. Hạnh phúc ngập tràn. Nhưng khi không ở bên cạnh em, tôi lại cảm thấy mình thật hèn và đê tiện.

Cuối cùng, sau vài tháng yêu nhau, tôi nói với em tất cả. Vì càng gần em tôi càng thương em. Tôi không muốn từ bỏ em, từ bỏ một người con gái mong manh và chân thành yêu tôi như vậy. Tôi phải thú nhận tất cả và chịu mọi hình phạt của em dành cho tôi.

Vậy mà khi biết sự thật, em chẳng hận tôi. Em đã khóc rất nhiều vì còn yêu tôi quá. Nhưng em nói, em không quan trọng. Em vẫn sẽ yêu tôi cho tới khi tôi đi lấy vợ. Và dù tôi đi lấy vợ, em có đi lấy chồng, em vẫn muốn chúng tôi có mối quan hệ yêu đương như bây giờ. Em hiểu hoàn cảnh của tôi, hiểu rằng tôi không thể bỏ người tình 8 năm kia để cưới em, và vì thế, em chọn con đường đó.

Thật khổ cho em. Tôi đã lợi dụng tình yêu của em, biến em thành con người như thế này. Giờ em đã quá yêu tôi, không thể nào yêu người đàn ông khác. Nhưng dù tôi có ở lại đây 1 năm nữa, tôi cũng không muốn làm khổ em, không muốn em quá chìm đắm vào cuộc tình này. Tôi chọn từ bỏ vì yêu em, để em có được cuộc sống của mình, sẽ hạnh phúc và quên được tôi.
Nguồn: Eva

Mèo hai mặt cực hiếm chào đời ở Mỹ

22:42

Một chú mèo con hai mặt đáng yêu mang tên Duecy đã chào đời tại thành phố Amity, thuộc bang Oregon của Mỹ.
Mèo Duecy hiện đã được thầy thuốc thú y khám nghiệm và sức khỏe vẫn ổn.
 Trước đây cũng có một con mèo hai mặt được sinh ra tại bang Florida hồi tháng 2-2012 nhưng mèo con chết chỉ hai ngày sau khi sinh.


Mèo hai mặt là trường hợp hiếm gặp, được gọi là mèo Janus.
Nguồn: Daily Mail

5 chủ đề tuyệt đối không nên “kể lể” với đồng nghiệp

22:38

Bạn là người may mắn nếu có những người đồng nghiệp đồng thời cũng chính là những người bạn thân thiết. Nhưng kể với những người bạn thân-đồng nghiệp này “tất tần tật” mọi chuyện trên đời có thể đem lại cho bạn những hậu quả không mong muốn.
5 chủ đề tuyệt đối không nên “kể lể” với đồng nghiệp
5 chủ đề tuyệt đối không nên “kể lể” với đồng nghiệp

Không phải ai cũng có may mắn được làm việc hàng ngày bên những người vừa là đồng nghiệp vừa là bạn, có sự kết nối về cảm xúc và đồng điệu về tâm hồn. Đối với hầu hết mọi người, mối quan hệ đồng nghiệp là dễ chịu, thân thiện và ấm áp, nhưng vẫn bị hạn chế bởi các quy định về nghề nghiệp và khoảng cách tôn trọng cần có. 

Nhận thức được ranh giới giữa một mối quan hệ bạn bè thực sự và bạn ở công sở là tốt, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng. Tôn trọng ranh giới này đồng nghĩa với việc duy trì kiểm soát xem bạn nên chia sẻ bao nhiêu và giữ kín những gì trong môi trường công sở. Điều đó cũng có nghĩa là bạn cho phép những người đồng nghiệp lựa chọn mức độ “kể đến đâu” mỗi khi họ quyết định chia sẻ chuyện gì đó với bạn.

Nếu bạn muốn duy trì được ranh giới đó, hãy ghi nhớ những chủ đề dưới đây. Đó là những chủ đề mà bạn nên hạn chế tối thiểu chia sẻ với đồng nghiệp. Trong những cuộc đối thoại, trò chuyện ở công sở, hãy tránh hết sức có thể những câu chuyện như vậy:

1. “Vậy chừng nào thì các cậu sẽ chuyển tới sống chung/mua nhà/sinh thêm đứa nữa?”

Hãy dành những lời chúc mừng ấm áp cho đồng nghiệp khi họ đạt được những cột mốc trong cuộc sống cá nhân. Nhưng khi thể hiện sự quan tâm, hãy thận trọng với những câu hỏi mà bạn đưa ra. Đừng hỏi những câu với thái độ dò xét, đào sâu đời tư của người khác. Cho dù bạn có ý thân thiện đến nào, thì nếu đồng nghiệp không thích những câu hỏi như vậy, họ sẽ cho là bạn soi mói và phiền phức.

2. “Thế chưa là gì. Chuyện của tôi còn kinh hơn nhiều…”

Đừng cố gắng ra vẻ “hơn người”, nhất là ở nơi làm việc. Nếu một ai đó chia sẻ những chuyện kiểu như chi tiết một cuộc phẫu thuật gan hay chuyện cháu trai họ bị tai nạn xe hơi, bạn hãy chỉ lắng nghe mà thôi. Hãy thể hiện sự quan tâm bằng những câu hỏi tôn trọng mức độ chia sẻ của họ. Nếu bạn cảm thấy câu chuyện của mình có thể giúp ích cho người đồng nghiệp đó hoặc làm sáng tỏ tình huống của họ, hãy kể câu chuyện của bạn. Nhưng nếu bạn chỉ muốn giành sự tập trung về phía mình, thì tốt nhất đừng kể gì cả.

3. “Cậu đã nghe chuyện giữa A và B, C và D… chưa?”

Một câu chuyện ngồi lê đôi mách ở công sở có thể khiến bạn cảm thấy thoải mái trong chốc lát. Đó cũng là một cách để những người đồng nghiệp xích lại gần nhau và giúp những nhân viên mới hơn cảm thấy hòa đồng. Nhưng những câu chuyện “tám” lành mạnh hoàn toàn có thể trở thành độc hại nếu nó liên quan tới việc chỉ trích một ai đó vì những hành vi 1) không ảnh hưởng đến ai, 2) có thể được kiểm soát, hoặc 3) có thể là kết quả của những tình huống mà nhóm “buôn chuyện” không hiểu được. 

Than thở về một vị sếp độc đoán là một chuyện. Nhưng chỉ trích một đồng nghiệp vắng mặt và không được bảo vệ, một người có thể đang phải đối mặt với những thách thức cá nhân, lại hoàn toàn là một chuyện khác.

4. “Đôi khi, tôi cảm thấy tuyệt vọng/bất hạnh/quá tải”.

Cũng giống như bạn tôn trọng mức độ chia sẻ thông tin của người khác, bạn hãy thể hiện sự tôn trọng tương tự với mức độ chia sẻ của chính mình. Đừng tiết lộ bất kỳ chuyện gì có thể dẫn tới sự đánh giá của người khác hoặc đặt bạn vào thế bị “tấn công”. Bạn làm việc tại nơi này không có nghĩa là bạn có nghĩa vụ phải tin tưởng tất cả những người ở xung quanh mình.

Khi bạn ở giữa những người bạn thực sự và người thân trong gia đình, sẽ là khôn ngoan nếu bạn cởi mở và để những người mà bạn thương yêu và tin tưởng tìm cách giúp đỡ bạn. Nhưng ở công sở, mọi chuyện hoàn toàn khác. Trên thực tế, nếu những người xung quanh bạn ở công sở xem khó khăn của bạn như một mối đe dọa đối với công ty và cảm thấy buộc phải lựa chọn giữa người này và người kia, họ có thể sẽ hành động thay mặt cho công ty, thay vì hành động cho bạn. Nghe thì có vẻ “tàn bạo”, nhưng đó là chuyện luôn xảy ra.

5. “Tôi biết nhiều hơn cậu/làm việc tốt hơn cậu/là một nhân viên giá trị hơn cậu”.

Bạn có thể nói những câu này theo hàng nghìn cách khách nhau, nhưng tất cả đều không được hưởng ứng ở công sở. Trong sâu thẳm mỗi người, ai cũng có mong muốn là người nổi trội hơn, có quyền lực hơn người khác. Nếu bạn đang muốn khẳng định vai trò của mình và phần thưởng của sự khẳng định đó xứng đáng với những rủi ro đi kèm - chẳng hạn bạn mất sự tôn trọng, vốn liếng xã hội, đồng minh và bạn bè, thì hãy cứ tiến lên phía trước. Nhưng ngay khi những người xung quanh nhận ra trò chơi của bạn, tất cả sẽ chấm hết, và bạn thua cuộc.

Có một cách thông minh hơn để giành ảnh hưởng và tập hợp những người khác đi theo bạn, đó là nâng đỡ họ. Nghe thì có vẻ nghịch lý, nhưng bạn càng biết khen ngợi, chia sẻ thành tích, đưa người khác vào vị trí trung tâm, và đánh giá cao họ hơn bạn, thì bạn sẽ càng thăng tiến nhanh hơn.

Phương Anh-Theo US News

Hoàng đế Trung Hoa 'thông dâm' với mẹ đẻ

22:34

Đây được xem là một trong những mối quan hệ "nhục nhã" nhất lịch sử Trung Hoa.

Tống Hiếu Vũ Đế Lưu Tuấn và nghi án loạn luân với mẹ ruột

Tuy vẫn còn nhiều "điểm mờ" nhưng câu chuyện loạn luân của Tống Hiếu Vũ Đế Lưu Tuấn và Lộ thái hậu vẫn được nhắc tới như là một trong những câu chuyện nhục nhã nhất lịch sử Trung Hoa.

Theo tài liệu ghi chép lại, Tống Hiếu Vũ Đế Lưu Tuấn vốn là con trai thứ 3 của Tống Văn Đế Lưu Nghĩa Long, trước khi kế vị được phong là Hiếu Lăng Vương.

Được biết, sau khi sinh con trai Lưu Tuấn không được bao lâu thì Lộ Huệ Nam bị mất đi sự sủng ái của Tống Văn Đế. Chính vì thế, Lưu Tuấn bị vua Tống Văn Đế buộc phải rời hoàng cung đến vùng đất được phong là Vũ Lăng để sinh sống khi chỉ mới 5 tuổi. Vì con trai còn nhỏ nên Lộ Huệ Nam xin phép vua đi theo để chăm sóc con mình. Năm ấy, Lộ Huệ Nam 24 tuổi.

Ảnh minh họa.

Khi Lưu Tuấn đến tuổi trưởng thành theo luật lệ Lộ Huệ Nam buộc phải về cung nhưng cả 2 mẹ con không ai muốn rời xa nhau.

Sau khi lật đổ Lưu Thiệu đang mang tội giết cha làm phản, Lưu Tuấn lên ngôi hoàng đế, phong cho Lộ Huệ Nam làm hoàng thái hậu, lập phi tử là Vương thị lên làm hoàng hậu.

Theo ghi chép lại thì vụ việc loạn luân bị phát hiện sau khi Lưu Tuấn mở yến tiệc sắc phong và thưởng cho người có công.

Khởi đầu do uống rượu nhiều nên 2 mẹ con Lưu Tuấn và Lộ thái hậu lao vào nhau "mây mưa" mà không nề hà luật lệ loạn luân.

Sau đấy, do ngựa quen đường cũ, mẹ con Lưu Tuấn và Lộ Thái Hậu vẫn duy trì mối quan hệ loạn luân của mình tại điện Hiển Dương. Lộ thái hậu ban đầu vì thương yêu mà chiều theo ý của Lưu Tuấn nhưng sau đó lâu dần thì hai người sống với nhau như vợ chồng chứ không còn là mẹ con nữa.

Thực hư lời giải từ quá khứ

Tuy có nhiều tin đồn thổi nhưng quả thật không có quá nhiều tài liệu sử sách ghi lại nghi án loạn luân này. Một số tài liệu còn lưu giữ lại còn có Ngụy Thư hay Nam Sử Tống Thư có nhắc tới mối tình ít ai tưởng tượng được này.

Tài liệu quan trọng nhất thì là Ngụy Thư có ghi lại về mối quan hệ đầy nghi vấn của Lưu Tuấn và Lộ thái hậu, tuy nhiên không có phân tích gì nhiều. Sách “Nam Sử - Tống Thư” có chép, vào thời Tống Hiếu Vũ Đế thời Nam Triều, “Lộ thái hậu ở Điện Hiển Dương, hoàng thượng thường vào ở tại phòng ngủ của thái hậu vì thế trong dân gian thường đồn đoán chuyện không hay…”

Theo tài liệu trên wikipedia cũng có đề cập Tống Hiếu Vũ Đế là "Ông thường được đánh giá là một vị hoàng đế có năng lực, song lỗ mãng và loạn luân." Trong đó cũng có nhắc tới chi tiết cụ thể rằng: "Đến năm 459, đã xuất hiện nhiều tin đồn cho rằng Lưu Đản sẽ nổi loạn hoặc Hiếu Vũ Đế có hành động chống lại Lưu Đản, và đáp lại, Lưu Đản đã lập nên tuyến phòng thủ hùng mạnh xung quanh Quảng Lăng. Trong khi đó, theo các tấu trình về các tội của Lưu Đản (do chính Hiếu Vũ Đế xúi giục), Hiếu Vũ Đế đã ban một chiếu chỉ giáng Lưu Đản xuống tước hầu, và cùng lúc đó đã cử tướng Viên Điền và Đới Minh Bảo thực hiện một cuộc tấn công bất ngờ vào Giang Lăng. Tuy nhiên, khi họ đến gần, Lưu Đản đã phát hiện ra và tiến hành phản kích, giết chết Viên Điền. Lưu Đản bố cáo thiên hạ rằng Hiếu Vũ Đế có các mối quan hệ loạn luân (trong đó có một điểm được một số sử gia tin là đúng, đó là Hiếu Vũ Đế đã có mối quan hệ loạn luân với mẫu thân là Lộ Thái hậu). Điều này đã chọc giận Hiếu Vũ Đế, và ông đã cho tàn sát gia đình các thuộc hạ của Lưu Đản."

Nhiều nhà nghiên cứu lịch sử cho rằng sở dĩ rất ít tài liệu ghi chép lại về chuyện loạn luân tày trời của Lưu Tuấn có lẽ một phần do độ nhạy cảm của nó nên các nhà làm sử Trung Quốc đã cố gắng né tránh. Vì thế, đến thời đại bây giờ người ta vẫn không rõ liệu việc loạn luân chỉ là 1 lần "sự cố" do say rượu hay kéo dài suốt 20 năm.
Nguồn: soha

Friendster News

 
Sức khỏe Người cao tuổi, Xem Phim hay,
© Copyright Agola.vn 2010 -2011 | Design by | mai che di dong mai che di dong | ve may bay gia re Herdiansyah Hamzah | Published by Borneo Templates | Powered by Blogger.com.